Cuộc đời này, hãy nhớ rằng bạn chỉ mắc nợ duy nhất hai người mà thôi!

6 Tháng Chín, 2020 Admin 470 Lượt xem

Trong cuộc đời này, mắc nợ cha mẹ chính là món nợ là ta khó trả một cách sòng phẳng nhất. Tất nhiên, nợ ở đây không chỉ thuần túy là nợ về của cải vật chất, mà đó còn là về tinh thần, mắc nợ dài dài, nợ cả đời…

Cả cuộc đời này, món nợ lớn nhất mà bạn mang, chính là mắc nợ cha mẹ, mắc nợ hai người đã sinh ra bạn.
Cha mẹ sinh ra ta, nuôi dưỡng ta, chăm sóc, trợ giúp ta lớn nên thành người. Công ơn to lớn ấy, báo đáp cả đời cũng không hết. Nếu không hiếu thảo với cha mẹ thì thành công cũng chỉ để bỏ đi
Cha mẹ vừa là ân nhân, vừa là người yêu thương và thân cận với ta nhất. Hai người đã đưa chúng ta đến với cuộc đời này rồi lại dày công chăm bẵm mỗi ngày. Cho nên nhất định phải biết trân quý từng giây phúc tốt đẹp có cha mẹ ở bên cạnh.
Những việc tốt với ta, cha mẹ sẽ không tiếc công sức để làm hết cho ta. Đồng thời phận làm con cũng cần phải biết, mỗi người là một cá thể độc lập, sớm muốn gì cũng phải từ biệt.
Ai rồi cũng phải tự phụ trách cho cuộc đời của chính mình, nhưng mỗi người không thể chỉ biết sống cho bản thân mình.
Đời người rất ngắn, người nên quý trọng thì phải coi trọng kịp thời, lúc cần phần đấu thì hãy tận lực cố gắng, đừng để tương lai phải hối hận.
Mỗi người làm cha làm mẹ đều muốn trao cho con mình những thứ tốt đẹp nhất. Nếu như hỏi trên đời có tình yêu nào không cần hồi báo, như vậy chỉ có thể là tình yêu cha mẹ dành cho con mà thôi.
Có thể bạn đi làm bạn có nhiều mối quan hệ, có bạn bè có đồng nghiệp, khi bạn kết hôn bạn sẽ gia đình nhỏ của riêng mình, nhưng tất cả những điều đó sẽ không thể thay thế được 2 người quan trọng nhất trong cuộc đời bạn là cha mẹ.
Vậy nên, mắc nợ cha mẹ là món nợ lớn nhất mà ai cũng mang và đều phải trả.
Nhưng cha mẹ rồi cũng đến ngày phải già đi, những người làm con cái nếu như có thể thường xuyên ở bên cạnh bầu bạn với cha mẹ, cùng họ trải qua tuổi già được quây quần bên con cháu, thì thật tốt biết bao!
Con cai va cha me

Vì sao con cái lại mắc nợ cha mẹ?

Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”, câu ca dao quen thuộc này là truyền thống hiếu thảo từ bao đời nay của người Á Đông nói chung và dân tộc Việt Nam ta nói riêng.
Phận làm con cái, đừng bao giờ nói bạn không muốn đến với cuộc đời này nên không cần phải hiếu kính lại cha mẹ. Không ai trong chúng ta biết được trước sự sống là những gì.
Đó không phải vấn đề muốn hay không muốn mà là đã sinh ra trên đời rồi rồi thì phải làm sao. Vậy vì sao nói cả cuộc đời, ta chỉ mắc nợ cha mẹ mà thôi?
Dù cha mẹ không thể tốt đẹp như bạn mong muốn, cha mẹ không phải người hoàn hảo thì bạn vẫn mang nợ cha mẹ.
Có những người con bị cha mẹ bỏ rơi từ nhỏ, vẫn nợ một lần được sinh ra.
Con cái nếu cho rằng cha mẹ đã sinh ra mình thì phải có nghĩa vụ nuôi dưỡng, chăm bẵm mình thì suy nghĩ đó chính là một sự bất hiếu, ngược đời.
Rồi những người con như vậy lại không muốn sinh con nữa, vì căn bản họ không cảm nhận được ý nghĩa thiêng liêng nào trong mối liên hệ giữa cha mẹ và con cái. Điều này thật đáng buồn.

“Trả nợ”cha mẹ thật ra không hề khó

ả cuộc đời này, người mà bạn mắc nợ nhiều nhất và duy nhất chỉ có cha mẹ mà thôi.
Cho dù bạn giàu có hay nghèo đói, cho là là người dân bình thường hay quan lại quyền quý, đều phải ghi nhớ đối xử thật tốt với cha mẹ mình.
Người xưa có câu, “Bách thiện chi thủ hiếu vi tiên”, điều thiện có rất nhiều, nhưng chữ hiếu phải đặt lên hàng đầu, bởi không gì sánh bằng chữ hiếu.
Khi con ra đời, một tiếng cha gọi thật đơn giản, nhưng cha chính là người để con dựa dẫm cả đời.
Một tiếng mẹ gọi thật dễ dàng, nhưng mẹ chính là người sẵn sàng hy sinh tất cả vì con.
Cha mẹ là người cho ta sinh mạng, nuôi dạy ta trưởng thành. Cha mẹ yêu thương ta vô điều kiện, còn thế giới ngoài kia phải có điều kiện thì mới yêu ta.
ha mẹ càng già đi, thời gian để ta ở bên cạnh cha mẹ ngày càng rút ngắn lại. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn nuôi mà cha mẹ chẳng đợi được.
Ai cũng bận rộn ngày ngày kiếm tiền, giờ giờ giải quyết công việc. Liệu có được mấy dịp trở về nhà, ăn cùng cha mẹ bữa cơm, nói vài câu chuyện với cha mẹ mà không vội vội vàng vàng?
Gia đình như bến cảng để con thuyền tránh gió. Ngoảnh đầu lại, vẫn chỉ có cha mẹ ở nơi quê nhà ngóng trông từng bước chân con cái trở về.
Để trả món nợ sinh thành, người làm con tốt nhất vẫn là cố gắng sống tốt và hết lòng phụng dưỡng cha mẹ. Làm cha mẹ vui lòng không phải lúc nào cũng nghe theo ý cha mẹ răm rắp, vì cha mẹ cũng là người, cũng có lúc đúng lúc sai.
Cái gọi là “trả nợ”, thực tế là tâm ý hướng tới của mình chứ không phải chỉ có vật chất. Không có mục tiêu thì trả sao cho dứt, trả bao nhiêu mới hết và trả bao giờ thì xong.
Cha mẹ già rồi, xin đừng để họ cô đơn!
Cha mẹ lớn tuổi rồi, xin hãy chăm sóc họ nhiều hơn.